Có một buổi chiều vắng trước hoàng hôn
Hạt nắng trong lóng lánh trên mặt nước
Toả sáng nét đẹp em gái hậu giang
Câu hò mộc mạc đạm đà tình quê
Áo bà ba không làm nên ngăn cách
Giữa Cữu Long ghe em vẫn chèo xuôi
Chuyên trải những ân tình còn lắng đọng
Đoá hoa sen thơm ngát đầy tình tự
Em lã lước vui với gió cát biển
Hồn nhiên mộng mơ theo từng nhịp tim
Em vẽ lên khung trời tình ấm áp
Chan hoà rung động theo mãi thời gian
Nhìn xa xăm vào khoảng không trời xanh
Khoảnh khoắc em đứng yên như pho tượng
Nghe mang mác một tâm tư triền miên
Xin phép mầu biến tan nổi hoài mong
Trương Trắc Trương Nhị một thời nữ dũng
Quyết đấu tranh giữ an bình lạc nghiệp
Trương em thời nay không dùng đao kiếm
Diễn múa trong vườn thơ thật tuyệt vời
Em sinh ra trên mảnh đất chử S
Mang dòng máu tổ tiên Âu Cơ Lạc
Phong cách dịu dàng qua từng muôn thuở
Công dung ngôn hạnh trọn niềm kiêu hảnh.
Xem trang kế tiếp...